Hàn Gắn Gia Đình Đang Đối Mặt với Bạo Lực Gia Đình Qua Công Lý

by | Apr 29, 2021 | Vietnamese Translations

From left to right: Rev. Aleese Moore-Orbih, Executive Director, California Partnership to End Domestic Violence; Monica Khant, Executive Director, Asian Pacific Institute on Gender-based Violence; Tina Rodriguez, Restorative Justice Practitioner and Board President, California Coalition Against Sexual Assault; Jerry Tello, Founder/Director of Training & Capacity Building, National Compadres Network

Tình cảnh bạo hành bị tăng vọt trong đại dịch. Nhiều chuyên gia khuyên các chương trình phòng ngừa và hòa giải nên bao gồm sự tham gia của người bạo hành cũng như nạn nhân.

Bởi: Jenny Manrique, Ethnic Media Services

Khi còn nhỏ, Tina Rodríguez là một nạn nhân của bạo lực trong gia đình và bị lạm dụng về tình dục và phải nhiều lần gọi 911 để thông báo về sự ngược đãi của cha đối với mẹ và các anh chị em của cô. Những cuộc tấn công của ông bố không những khiến cô bị rối loạn trong vấn đề ăn uống nghiêm trọng mà còn là một vết thương lòng sâu sắc chỉ được chữa lành sau nhiều năm qua chương trình gia đình trị liệu. Tuy nhiên, con đường hàn gắn này đã dẫn đến một kết cục bất ngờ: theo thời gian, Rodríguez đã làm hòa với người cha đã phá hủy tuổi thơ của cô.

Một phần trong công việc của cô Ridriguez để giúp những nạn nhân bị tấn công tình dục là mời người cha chia sẻ kinh nghiệm về sự hình phạt trong hệ thống tư pháp hình sự đối với những kẻ lạm dụng khác. Nhưng điều mà ông ta coi là đau đớn hơn cả nhà tù là đối mặt với những tổn hại gây ra cho chính gia đình mình.

Rodríguez nói trong cuộc họp báo do hội Ethnic Media Services tổ chức: “Có một thiếu sót về trách nhiệm xã hội đối với những người bị ảnh hưởng về sự giận dữ hoặc bạo lực và không có khả năng tự kềm chế, và những người từng là nạn nhân của bạo lực gia đình.

“Chúng ta dựa vào giáo dục để ngăn ngừa và can thiệp nhưng mà lại từ các hệ thống (tội phạm) đã giúp tạo ra nỗi đau, và sau đó lại muốn giữ chúng tôi mắc kẹt trong nỗi đau đó … Chúng ta cần phải có trách nhiệm xã hội trong việc giáo dục thanh thiếu niên của chúng ta về bạo lực gia đình và phòng ngừa,” người ủng hộ Rodriguez nói thêm. Ngày nay cô quản lý chương trình Crime Survivors for Safety and Justice (Nạn Nhân Cho An toàn và Công lý).

Theo một báo cáo năm 2020 từ Tạp chí New England Journal of Medicine (Y học của New England), cứ một trong bốn phụ nữ và một trong 10 nam giới đã phải đối mặt với sự bạo hành từ người bạn thân thiết hoặc từ vợ chồng của họ. Các báo cáo nhận xét này chỉ ra sự gia tăng đáng kể của bạo lực gia đình trong bối cảnh COVID-19.

“Rất khó cho nạn nhân được tiếp cận hỗ trợ hoặc trợ giúp trong khi phải cách ly với người bạn tình bạo hành của họ,” Monica Khant, Giám đốc Điều hành của viện Asian Pacific Institute on Gender-based Violence (Viện Châu Á Thái Bình Dương Về Bạo Lực Dựa Trên Giới Tính) với trụ sở tại Atlanta cho biết. “Rất khó có thời gian cho họ chạy vào nhà vệ sinh để thực hiện cuộc gọi bí mật … thậm chí truy cập thông tin trên máy tính đã trở nên khó khăn khi rất nhiều gia đình nhập cư không có cùng khả năng truy cập công nghệ mà chúng ta cần để sống trong đại dịch,”cô nói thêm.

Cách thức hoạt động của hệ thống tư pháp hình sự trong các trường hợp bạo lực gia đình, đặc biệt là đối với các cộng đồng dân tộc và nhập cư, bắt đầu bằng cuộc gọi tới 911. Sau đó, đơn khiếu nại được gửi đến cảnh sát và thúc đẩy tòa án can thiệp, ban hành lệnh cấm hoặc biện pháp quản lý cơn giận dữ, các biện pháp có thể loại bỏ kẻ bạo hành khỏi gia đình, nhưng không giải quyết được nguyên nhân của bạo lực.

Giải pháp thường được đưa ra là đập tan rỡ vỡ gia đình và không phải là con đường hòa giải, mặc dù kẻ bạo hành và nạn nhân sẽ phải chia sẻ quyền nuôi con. Đó là chưa kể đến nỗi sợ hãi của một người mẹ da đen rằng cảnh sát sẽ can thiệp và giết bạn đời của cô ấy hoặc của một người mẹ nhập cư rằng ai đó trong gia đình sẽ bị trục xuất vì lời kêu gọi của cơ quan thực thi pháp luật.

Kant, người đã đại diện cho hàng trăm nạn nhân thân chủ bị bạo hành gia đình cho biết: “Ly hôn hoặc rời bỏ hoàn cảnh bị bạo hành không phải là lựa chọn đầu tiên. “Điều quan trọng là phải dung hòa việc sử dụng các dịch vụ xã hội, thay vì các hệ thống hình sự cho kẻ tội phạm.”

Tuy nhiên, những nguồn lực này ít được người nhập cư tiếp cận do các chướng ngại về ngôn ngữ hoặc sắc thái văn hóa. Vì vậy đôi khi buộc nạn nhân phải tiếp tục ở trong các tình huống bạo lực để tránh “làm xấu mặt gia đình”. Trong tình huống những người nhập cư sống sót bị mất việc làm trong đại dịch và không đủ điều kiện nhận trợ cấp thất nghiệp, sự kiện này đã làm tăng sự phụ thuộc tài chính của đối tác lạm dụng,

Một vấn đề của xã hội

Cha của Rodriguez đã phải trả một bản án tù vì sự thương tổn gây ra cho gia đình cô, sau đó ông đồng ý tham gia vào một quá trình phục hồi công lý mà cô mô tả là“ác liệt”, đầy những cuộc thảo luận “chân thành và dễ bị tổn thương”.

“Tôi biết được rằng, giống như tôi, ông ấy cũng bị vật lộn với ý định tự tử,” Rodriguez nói. Những cuộc gặp gỡ này không chỉ giúp cô được hàn gắn mà còn khuyến khích cô dẫn đầu một chương trình để phòng chống bạo lực gia đình tại nhà tù Valley State Prison.

Rodriguez nhận xét: “Xã hội có sự phân định cho giới tính và cho rằng nam giới phải là người người cung cấp cho gia đình”. “Không ai nói về loại áp lực đối với một người đàn ông da đen, cho dù anh ta có học đại học và có tay nghề cao, khi bị loại khỏi khoảng năm cuộc phỏng vấn kiếm việc làm vì màu da của anh ta… sự tức giận đến từ nỗi đau từ bị áp bức và loại bỏ cơ hội để trở thành một người cung cấp chủ hộ gia đình ”, cô nói thêm.

Trong số những người La Tinh, kỳ vọng của nhiều thế hệ là trở thành người cung cấp trong một gia đình mà di cư để tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn. Ước nguyện đó cũng có thể tạo ra nỗi sợ thất bại và kết thúc bằng những xung động bạo lực.

Mục sư Aleese Moore-Orbih, Giám đốc Điều hành của tổ chức California Partnership to End Domestic Violence (Hợp Tác California để Chấm dứt Bạo lực Gia đình) cho biết: “Chúng tôi coi bạo lực gia đình là kết quả của kinh nghiệm cá nhân, nhưng đó thực sự là một vấn đề xã hội và văn hóa.”

“Nó nói lên điều sức khỏe của xã hội chúng ta, đối với sự tan vỡ của xã hội chúng ta. Những tổn thương mà một người phải trải qua trong bạo lực gia đình, tấn công tình dục, buôn người, lạm dụng trẻ em, bất kỳ tổn thương nào trong số đó đều có sự ảnh hưởng suốt đời. “

Trong công việc hơn 20 năm của mình với những nạn nhân này, Moore-Orbih đã nhận thấy bệnh chấn thương tâm lý (PTSD) được chuyển từ thế hệ này sang thế hệ khác. Điều này đã không cho phép họ “sống với đầy đủ khả năng của mình như một con người chúng sinh bình thường.”

Moore-Orbih nói: “Phụ nữ, trẻ em gái và những người có năng lượng nữ tính luôn dễ bị tổn thương nhất. “Nhưng nếu chúng ta nói về khỏe mạnh cách nam tính, còn về khỏe mạnh cách nữ tính thì sao? Tất cả chúng ta cần phải trở thành những cá nhân khỏe mạnh … Làm thế nào để chúng ta thay đổi mô hình? Khi chúng ta ngừng tôn thờ quyền kiểm soát và quyền lực như một cách để được tôn vinh, khi chúng ta ngừng khuyến khích con cái tìm kiếm quyền lực và quyền kiểm soát, thì chúng ta có thể bắt đầu thấy sự thay đổi xảy ra trong các mối quan hệ thân thiết của chúng ta. “

Đối với Jerry Tello, Người sáng lập kiêm Giám đốc của chương trình Training and Capacity Building at Compadres Network (Hội Đồng Bạn Bè Đào tạo và Nâng cao Năng lực), không thể nói về bạo lực gia đình mà không nói đến các áp bức, phân biệt chủng tộc, quyền lực tối cao của người da trắng và chấn thương thế hệ. “ Các chương trình mà hiểu biết điều này đang ở đâu? Con số là không! “

Lớn lên cùng với bảy anh chị em trong một khu phố của các gia đình da đen và da nâu ở Compton, California, Tello mất cha – một người nhập cư từ Chihuahua – khi ông còn rất nhỏ. Vì văn hóa thiên về sự mạnh mẽ của trượng phu, ông không để tang cái chết của cha mình.

“Tôi đã giữ sự đau buồn bên trong mình. Tôi đã học được rằng để tồn tại, tôi không thể cảm nhận. Tello cũng không biết diễn tả nỗi đau của mình như thế nào khi chứng kiến ​​cảnh nhiều phụ huynh của bạn bè mình bị nhốt và đuổi đi, thậm chí là bị bắn. “Tôi không thể khóc được”.

32 năm trước, cùng với một đồng nghiệp nhà tâm lý học khác, tôi đã thành lập hội Compadres Network (Mạng lưới Bạn Bè) để phát triển các vòng kết nối chữa bệnh, và chương trình giảng dạy về nghi thức trưởng thành cho trẻ mồ côi, cho các ông bố thanh thiếu niên và để gắn kết các gia đình lại với nhau.

“Chúng tôi đã quyết định rằng bước đầu tiên của việc chữa bệnh là chữa bệnh cho chính mình, chúng ta phải lấy lại sự thiêng liêng cho bản thân của nhân loại. Chúng ta có thuốc trong chúng ta và các khu hàng xóm của chúng ta,”ông nói. Ông kết luận: “Nâng chúng ta lên là một khía cạnh quan trọng của quá trình chuyển đổi này.

Archives

Categories